Chương 29 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Trung úy Marlec thấy hợp đồng ký xong thì cả người cũng thả lỏng, anh ta cảm thấy bản thân không cần phải ở lại với và hai trùng trẻ này nữa, liền nói rằng mình về quân đoàn trước.

Ike ở lại giúp đỡ, nếu Cordis có chuyện gì cần thì anh ta sẽ giúp cậu xử lý, còn nếu Ike không chắc chắn, có thể giúp cậu liên hệ để bàn bạc.

Có cấp trên của Bộ Hậu Cần như trung úy Marlec ra mặt, mọi việc trở nên rất dễ dàng.

Nhanh chóng chuẩn bị xong cửa hàng bên này của Cordis, đế lúc sang bên nhà ăn quân đoàn sẽ toàn tâm hơn.

Sau khi sắp xếp công việc xong, trung úy Marlec vẫy tay rồi rời đi.

Ike và Cordis tiễn anh ta ra ngoài cửa, nhìn xe bay rời đi rồi mới quay vào trong tiệm.

Ike đi phía sau, nhìn bóng lưng Cordis, dường như muốn nói điều gì đó.

Ánh mắt ấy rõ ràng đến mức khiến Cordis cảm thấy nổi da gà, cậu quay lại, chạm vào ánh mắt anh ta: “Nhìn chằm chằm vào tôi như vậy là muốn nói gì thế?”

Bị Cordis phát hiện, Ike dứt khoát công khai nhìn cậu, sau đó thở dài: “Lúc mới quen cậu, tôi không nghĩ cậu là kiểu trùng như vậy đâu.”

Cordis khó hiểu: “Trước kia tôi thế nào, bây giờ lại ra sao?”

“Câu vừa rồi của cậu, cậu xem thường bản thân quá.” Ike vỗ vai cậu: “Tôi thấy quân đoàn của chúng ta cũng tốt, không giống mấy quân đoàn khác thiên vị, đặc biệt là tướng quân Frappel, ngài ấy thường xuyên lấy tài sản cá nhân ra trợ cấp quân đoàn. Ở quân đoàn Z11 này, cậu cứ yên tâm.”

“Còn có tôi và Reuel, tuy mới quen không lâu, nhưng cậu biết tính chúng tôi rồi. Có chuyện gì chúng tôi cũng sẽ giúp, hợp tác với quân đoàn chắc chắn không thiệt.” Ike nói rồi khoác vai Cordis: “Cứ yên tâm đi!”

Cordis phản ứng nhanh, lập tức hiểu ý anh ta. Có lẽ Ike để tâm đến câu nói “chỉ muốn làm đầu bếp bình thường” của cậu, nghĩ cậu chịu áp lực quá lớn nên lo lắng.

Cậu mỉm cười. Quả thật từ nãy đã thấy Ike có vẻ muốn nói mà kìm lại, không ngờ anh ta lại đợi đến khi trung úy Marlec đi rồi mới mở lời.

Ike nói rất chân thành, Cordis cũng không muốn phụ lòng tốt đó, cậu cúi đầu suy nghĩ nghiêm túc.

Cậu nhớ đến sáng nay, quang não của mình đầy tin nhắn xin hợp tác — những trùng giàu có, có quyền thế muốn biết thông tin của cậu quá dễ dàng.

Nếu không muốn bị phát hiện, thì tốt nhất, dù biết thế giới này khan hiếm ẩm thực đến mức nào, và luật bảo hộ mỹ thực nghiêm ngặt ra sao, cậu không nên để lộ việc mình biết nấu ăn.

Những thứ hiếm sẽ sinh lợi, cậu muốn kiếm tiền, muốn dùng đầu óc và tay nghề nấu nướng của mình để sống thoải mái hơn. Nhưng nếu không có chỗ dựa, sớm muộn gì cuộc sống bình thường ấy cũng sẽ bị phá vỡ.

Hợp tác với quân đoàn, dựa vào đội quân mạnh nhất của Trùng tộc, chính là một chỗ dựa lớn. Hơn nữa, nghe Ike nói, quân đoàn này còn rất đáng tin — đó là may mắn của cậu.

Huống hồ, bình thường không có nghĩa là bình yên. Có quá nhiều chuyện xảy ra ngoài dự tính, chỉ khi có khả năng lựa chọn thì mới có thể thật sự sống ổn định. Cậu không thể chỉ trông chờ vào vận may.

Cordis mỉm cười: “Cậu nói đúng, là tôi xem nhẹ bản thân, nghĩ đơn giản quá. Có năng lực thì sẽ không thể bình thường mãi được.”

Ike nghe vậy thì thấy lời khuyên của mình có tác dụng, vui vẻ hẳn lên: “Vậy là tốt rồi, tôi còn lo cậu cứ nghĩ đến mấy chuyện sống cuộc sống bình thường vớ vẩn.”

Ở bên tinh cầu này, rất ít trùng dám nghĩ đến “cuộc sống bình thường”. Trùng bình thường muốn kiếm một công việc đã khó, phải biết chỉ những trùng trong quân đoàn hoặc có quan hệ với quân đoàn mới có thể chạm được đến đồ hộp.

Chỉ để ăn đồ hộp thôi cũng cần năng lực và quan hệ, huống chi Cordis — một trùng chỉ muốn sống bình thường — có thể ăn được thứ mình muốn sao?

“Lúc tôi và Reuel tìm thư phụ giúp đỡ, chỉ đơn giản là muốn tìm cho cậu một con đường bán khoai nướng, lúc ấy không nghĩ nhiều. Giờ ngẫm lại, may mắn là tìm đến quân đoàn, chứ nếu không, dưới tình huống có lợi như vậy, không biết mấy trùng hèn hạ đó sẽ dùng thủ đoạn gì.” Ike nói với giọng đầy cảm khái.

Cordis chưa từng thấy anh ta nghiêm túc như thế, tuy bầu không khí có vẻ căng thẳng, nhưng cậu vẫn bật cười: “Ike, tôi cứ nghĩ mấy lời này sẽ là Reuel nói cơ.”

“Hừ, đừng xem thường tôi.” Ike nhe răng: “Cậu nói xem, tôi nói có đúng không?”

Cordis gật đầu: “Đúng. Kẻ yếu chỉ biết bị áp bức, người giàu có và mạnh mẽ thì ngày càng cường đại, cuối cùng thành núi vàng của kẻ khác để họ tùy ý đào bới.”

Cậu không muốn dựa dẫm vào ai để sống, cũng không định giấu đi tài năng của mình. Ở thế giới trước, cậu là đầu bếp, biết làm đủ món ăn. Nếu chỉ vì sợ bị chú ý mà không dám nấu, không dám kiếm tiền, không dám thưởng thức mỹ thực — thì lần này sống lại còn có ý nghĩa gì?

“Đúng vậy, cậu không biết mấy trùng có tiền đó xấu xa đến mức nào đâu. Rơi vào tay bọn họ, cậu sẽ chỉ là công cụ kiếm tiền.” có vẻ Ike nghĩ đến điều gì, thở dài: “Tinh cầu Z11 cũng chẳng phải nơi tốt đẹp gì, hỗn loạn đủ thứ. Nếu không có quân đoàn dựng căn cứ ở đây… chậc.”

Cordis tò mò với câu nói bỏ lửng đó. Ike và Reuel đều là trùng lớn lên ở tinh cầu này, chắc chắn họ biết nhiều chuyện.

Nhìn vẻ tôn sùng quân đoàn của Ike, xem ra không chỉ vì tướng quân Frappel.

“Ở nơi có lợi, nhiều việc là không thể tránh khỏi. Cậu có từng nghĩ mối quan hệ giữa thương gia dịch dinh dưỡng và gia tộc đầu bếp không? Một bên độc quyền sản xuất dịch dinh dưỡng, một bên chiếm hết nguyên liệu tự nhiên để chế biến đồ ăn.” Cordis nhìn Ike: “Cậu không thấy lạ sao? Ăn ở nhà hàng mà chụp ảnh còn sợ vi phạm bản quyền…”

“Này… chuyện này tôi không biết đâu, tôi còn thích uống dịch dinh dưỡng MClun nữa kìa.” Ike nói mơ hồ.

Cordis thấy anh ta như vậy thì mỉm cười, không nói thêm. Có lẽ cậu nghĩ nhiều, Ike chưa từng suy xét đến chuyện này. Hơn nữa, cậu cũng không có bằng chứng thật, tất cả chỉ là suy đoán.

Có lẽ do đọc quá nhiều tiểu thuyết với các loại âm mưu, nên mới tự nhiên liên tưởng như thế thôi.

Cậu hồi tưởng một chút, trong đầu hiện lên hàng loạt chi tiết — những từ khóa như “tinh tế”, “mỹ thực”, “trùng đực”, “phát sóng trực tiếp”. Dường như trong các câu chuyện về Trùng tộc, ai xuyên đến đều biến thành trùng đực, rồi sau đó kết đôi với trùng cái.

Cậu không nhịn được xoa trán, đến bản thân thì không phải loại “gấu trúc” quý hiếm gì, mà còn là một quân thư đã giải ngũ, thân thể yếu, lại chẳng có tiền. Nếu không tự dựa vào mình, e rằng chẳng mấy chốc sẽ xong đời.

Dùng kỹ năng bản thân kiếm tiền thì có gì đáng xấu hổ chứ? Giờ anh đã có chỗ dựa, còn nghĩ đến cái gọi là “cuộc sống bình thường” làm gì, chẳng hợp lý!

Nếu không có quân đoàn chủ động đưa cành ô liu tới, muốn tự mình kiếm tiền mà không bị rơi vào tay kẻ gian thương, thì trừ khi cậu bỗng dưng có một người cha quyền thế đến nhận con, rồi cậu biến thành đại thiếu gia, mới có thể tùy hứng mà sống.

Trùng bình thường, nếu muốn phá vỡ giới hạn giai cấp tầng trên, hoặc là thất bại, hoặc là bị mấy trùng giàu có biến thành công cụ phục vụ lợi ích của chúng.

Dựa vào một ý tưởng, nghĩ ra cách làm đậu đất, kết quả tốt nhất cũng là bị ép buộc bóc lột. Cậu đang sống ở một tinh cầu biên giới, nơi hỗn loạn trong vô vàn tinh hệ như trong các tiểu thuyết tinh tế.

Chính cậu còn từng khuyên Obin và những trùngi khác hợp tác với quân đoàn, sau đó lập nông trường riêng, để dân nghèo ở khu thấp tầng có thể dựa vào đó mà sống tốt hơn.

Vậy sao cậu lại sợ hãi khi mình làm chuyện lớn chứ?

Cậu thật sự tình nguyện bình phàm, chỉ muốn mở một tiệm nhỏ hay là bày một quầy hàng nhỏ ở một tinh cầu xa xôi thôi sao?

Giờ tuy cậu có áp lực, nhưng vẫn chưa đến mức không thể chịu nổi.

Cordis bước vào thế giới này, trong lòng không có cảm giác an toàn. Dù chưa từng thừa nhận, nhưng sâu trong tim, cậu luôn mang nỗi sợ hãi ấy. Bởi vậy, ngay khi thuê được căn phòng, cậu đã trang trí nó thành nơi mang dáng vẻ của “nhà” theo tưởng tượng của mình.

Mỗi ngày bận rộn đến mức không có thời gian nghỉ ngơi, cậu cố gắng kiếm tiền, mua những thứ mình muốn.

Dù chăm chỉ học hỏi, nhưng đối với cậu, cậu vẫn cảm thấy mình không hòa nhập được vào xã hội tinh tế này.

Muốn hết sợ hãi, chỉ có thể gặp chiêu phá chiêu. Cậu phải cố gắng để trở nên mạnh mẽ hơn.

Cordis dần kiên định, xoay người ôm lấy Ike: “Có cậu và Reuel làm bạn, là may mắn của tôi.”

Ike nghe vậy liền trợn mắt: “Thôi đi, đừng nhắc đến Reuel. Giờ Reuel vẫn đang làm việc trong bệnh viện, tôi mới là trùng ở đây an ủi cậu đó. Cậu không thể nâng vị trí của tôi lên một bậc trong lòng cậu à?”

“Không được, tình yêu chỉ có duy nhất.” Cordis cố tình trêu anh ta: “Các cậu đều là bạn tốt của tôi, tôi không muốn phân cao thấp đâu. Nếu khiến các cậu thấy phẩm hạnh tôi có vấn đề rồi bỏ đi hết, không ai chơi với tôi thì sao?”

“Cái gì mà tình yêu duy nhất? Trùng Đực Các hạ đều có mấy trùng cái cơ mà… Ờ thôi… đúng là chẳng có gì gọi là duy nhất.” Ike còn định phản bác, nhưng nói một hồi lại tắt giọng.

Nghĩ kỹ lại, đúng như Cordis nói. Dù cậu đã xuất viện, quanh cậu cũng chỉ có hai người bạn là Ike và Reuel. Nếu cả hai tranh hơn thua, chẳng phải cậu sẽ rất khó xử sao?

Nghĩ đến đó, Ike thở phào, vì Cordis, vì sau này còn có thể đi cửa sau mua khoai nướng, còn được nếm thử trước, anh ta quyết định sẽ không tranh giành với Reuel nữa.

Tất cả đều vì tình bạn vĩ đại!

Dù bình thường khi ở cạnh Reuel, hai trùng vẫn hay đấu khẩu, nhưng Ike cũng không nhất thiết phải hơn cậu ta. Chẳng qua đó là thói quen, thấy vui thì đấu thôi.

Cordis thấy sau khi Ike nghe xong lời mình, lại im lặng như sợ làm tổn thương lòng cậu, thì không nhịn được bật cười.

Cậu thật sự gặp được những người bạn tốt. Những trùng mà cậu quen đều rất đáng quý.

Quân đoàn muốn mời cậu hợp tác cũng là vì thấy có lợi, nhưng họ không hề ép buộc hay lấn át. Dù Cordis chỉ là một quân thư đã giải ngũ, quá yếu ớt nhỏ bé so với cả quân đoàn, nhưng họ lại đối xử công bằng.

Thậm chí, khi phát hiện năng lực thật của cậu vượt ngoài dự tính, họ còn ký thêm hợp đồng bổ sung, tặng cậu rất nhiều vật dụng.

Nếu là loại tổ chức hiểm độc, họ chỉ cần thêm một điều khoản thôi là có thể ép cậu không còn được lợi gì nữa rồi.

Huống chi, bọn họ lại còn xem trọng một quân thư đến từ tinh cầu biên giới như cậu, tin rằng có thể hợp tác sâu hơn với quân đoàn. Càng nghĩ, Cordis càng thấy như mình gặp được trùng biết nhìn nhận tài năng vậy.

Hai trùng vừa nói chuyện vừa cười, thì đội kiến trúc của hậu cần mà Ike liên hệ trước đó cũng đến nơi.

Dẫn đầu là hai quân thư cơ bắp râu ria xồm xoàm, theo sau họ là khoảng hai mươi robot kiến trúc cùng bước xuống từ xe bay.

Ike làm ở Bộ Hậu Cần nhiều năm, tuy trước đây ít khi hợp tác trực tiếp với đội kiến trúc, nhưng tính cách anh ta cởi mở, chỉ nói vài câu đã quen thân với họ, rồi giới thiệu Cordis với mọi người.

Không vòng vo, bọn họ trực tiếp hỏi Cordis muốn sửa lại cửa hàng thế nào.

Các tòa nhà trong khu cư trú đều có kết cấu tương tự nhau. Nơi Cordis đang ở là một tòa nhà cao năm tầng.

Cửa hàng này cũng thuộc một tòa năm tầng tương tự, trước kia bị Bộ Hậu Cần trưng dụng làm kho chứa hàng. Nhưng vì khu cư trú ở đây phiền phức, chỉ một số vật phẩm không quan trọng mới được cất trong đó, năm nay còn bị bỏ trống, toàn bộ tòa nhà không có hộ dân.

Giờ đã thành tài sản dưới danh nghĩa của Cordis, cậu chỉ cần muốn cải tạo là có thể thi công ngay, không cần sắp xếp lại chỗ ở cho ai khác.

Đội kiến trúc làm việc rất chuyên nghiệp, hỏi rõ Cordis muốn thiết kế theo phong cách nào rồi lập tức đưa ra bản phác thảo hiệu quả.

Tầng nốn, tầng năm sửa làm kho hàng, mái nhà chừa sẵn vị trí cho xe bay, đến lúc đó có thể trực tiếp dỡ hàng trên mái nhà xuống kho. Lầu ba chỉnh cả tầng làm khu quản lý, liên thông với tầng hai; một phần tầng hai là phòng bếp và khu ra cơm; toàn bộ tầng một đổi thành khu dùng cơm, phong cách thống nhất như nguyên bản.

Khách có thể đi thẳng vào lầu một, mua ở quầy cửa sổ, lấy cơm xong có thể mang đi ngay, cũng có thể ăn tại khu dùng cơm tầng một.

Hiện tại điều Cordis lo lắng duy nhất là trong bếp đang chuẩn bị món khoai nướng bán hôm nay, việc cải tạo phòng ốc bên này có ảnh hưởng hay không.

“Cậu yên tâm, vật liệu kiến trúc dùng ở khu cư trú đều có thể thu hồi tái dụng, cả quá trình không bụi, tiếng ồn thấp.” Quân thư đội kiến trúc cho cậu một ánh mắt trấn an.

Cordis nghe vậy thì thực sự yên lòng. Cậu đã thấy tận mắt sửa nhà thời đại tinh tế tiện lợi tới mức nào, y như tháo lắp khối gỗ.

“Chúng tôi sẽ làm xong tầng bốn, tầng năm và khu đỗ xe bay trên tầng mái trước; mái nhà chỉ cần gia cố là ổn. Kho hàng quét sạch rồi lắp thiết bị giữ nhiệt ổn định và làm lạnh. Kế tiếp xử lý tầng hai, tầng ba, còn tầng một để cuối cùng. Thời gian như vậy ổn chứ?” Một quân thư khác hỏi.

Cordis nghĩ một chút, thời gian đó là đủ. Thêm cả tiểu tám với máy móc cải tạo, tốc độ cực nhanh.

Bàn bạc xong, quân thư hậu cần chốt phương án; hơn hai mươi robot kiến trúc lập tức tự động triển khai.

Cordis nhìn về phía hai quân thư: “Về sau tôi cũng phải qua nhà ăn quân đoàn, đều là đồng sự Bộ Hậu Cần cả, phiền các anh tới hỗ trợ. Vừa hay trong tiệm tôi mới làm xong một mẻ khoai nướng. Không thì trước ngồi xuống ăn chút khoai nướng nghỉ ngơi đã nhé?”

Dù sao họ cũng tới giúp việc, ở đây không có gì quý bằng mẻ khoai nướng trong tiệm coi như cậu lấy lòng.

Hai quân thư đã ngửi thấy mùi hương từ lúc bước vào, thèm đến phát rạo, nhưng tác phong chuyên nghiệp vẫn khiến họ ưu tiên làm xong việc chính.

Giờ chủ nhà mời, họ không khách khí, lập tức ngồi xuống.

Hai trùng nhỏ giọng thì thầm.

“Hy vọng ăn vào ngon như mùi thơm.”

“Chỉ cần ăn xong người không sao là tôi sẵn sàng thử.”

Ike nghe họ nói, khóe miệng cong cười. Ăn xong là biết Cordis nấu khác hẳn đám ngoài kia.

Cordis không biết họ nghĩ gì, cậu vào bếp bưng ra một chậu lớn đầy ắp khoai nướng, đặt lên bàn cho họ nếm.

Hai quân thư này cũng không khác phản ứng lần đầu của những trùng khác khi ăn khoai nướng: vừa cắn miếng đầu, mắt đã sáng rực, sau đó là tranh nhau lia lịa.

Họ hiểu ngay vì sao trung úy phái họ tới giúp một quân thư trẻ như thế: dĩ nhiên là để rước một trùng biết nấu ngon về cho nhà ăn rồi!

Nếu sau này ngoài dịch dinh dưỡng và khối dinh dưỡng, thỉnh thoảng đổi vị bằng đồ hộp, họ còn có thêm một lựa chọn nữa? Họ chọn khoai nướng!

Hai quân thư ăn mà rưng rưng nước mắt.

Trước khi tới đây, họ bận tối mắt cải tạo nhà ăn quân đoàn, rồi bị điều sang chỗ này, trong lòng còn thắc mắc rốt cuộc trùng được mời về nấu ở Z11 lợi hại tới mức nào— liệu có thể vớt được trùng chất lượng tốt rơi ngoài kia không?

Giờ nếm khoai nướng mới biết trước giờ mình chưa từng được ăn món này! Đúng là ngon thật!

Một trùng bình thường liệu có thể biến đậu đất thành món ăn sao? Trước cậu ấy, có quân thư nào nghĩ ra chưa? Mấy trùng ngoài kia treo bảng bán đồ ăn, phần nhiều chỉ là kẻ lừa đảo.

Thực ra không như Cordis nghĩ, Trùng tộc không phải thật sự mê dịch dinh dưỡng. Rất nhiều trùng không thích dịch dinh dưỡng — một mùi vị lặp đi lặp lại, dẫu có vài tùy chọn khẩu vị, nhưng từ nhỏ đến già đều chỉ ăn như thế, đến cả trùng không kén ăn cũng thấy ngán ngẩm.

Họ luôn mong chờ có thứ khác để đổi vị đôi chút.

Đáng tiếc là trùng biết nấu đồ ăn đều tập trung ở các tinh cầu giàu có, đông đúc. Trùng ở tinh cầu biên giới thì đừng mơ ăn nổi.

Thói quen với tình cảnh này, đa số tự thấy mình chẳng có nhu cầu gì để nói ra.

Hai quân thư ăn xong liền trở lại trạng thái công tác, nhưng thái độ với Cordis thì nhiệt tình hẳn.

Cordis mời họ vào xem bếp, kể lại chuyện va chạm thành một màn ô long giữa cậu và chủ tiệm sửu chữa.

“Tôi không rành lắm mấy thứ này, chỉ có thể nói mình muốn kết quả ra sao. Nếu làm y theo yêu cầu của tôi thì sợ người ta cười cho.” Cordis nhắc đến chuyện thẩm mỹ thì hơi ngượng.

Nhờ họ làm vài thứ mang tính sáng tạo thì cậu có thể đưa hướng tư duy, còn đòi làm đồ phục cổ thì đúng là phí thời gian.

Hai quân thư nghe xong cũng bật cười; một trùng an ủi: “Đa phần trùng đều không hiểu những thứ ngoài chuyên môn của mình, vậy là bình thường.”

“Cảm ơn các anh đã an ủi.” Cordis cười bất đắc dĩ — cậu đúng là chẳng rành nhiều chuyện ai cũng tưởng biết.

Ike nói giúp: “Trước đây Cordis ở tuyến đầu, có lẽ cậu ấy quen nắm điểm yếu tinh thú hơn. Còn máy móc các kiểu là chuyên môn của các anh mà.”

Cordis ngượng ngập. Thật ra cậu cũng không hiểu tinh thú mấy. Mỗi ngày trong đầu chỉ nghĩ làm sao kiếm tiền, ăn thế nào cho ngon…

“Ừm… ngành nào việc nấy. Giờ mời các anh xem phòng bếp tôi đang dùng trước đã, rồi kết hợp với ‘dây chuyền sản xuất’ bên nhà ăn quân đoàn.” Cordis chủ động lái sang chuyện khác, trình bày rõ mình muốn một căn bếp thế nào.

Nếu tái hiện nguyên một phòng bếp phục cổ thì hơi khó, nhưng khi Cordis thả sức tưởng tượng, làm kiểu “ngựa trời phi trong không trung”(trí tưởng tượng phong phú), miễn là tiện cho cậu nấu nướng, hai quân thư nghe xong thấy thực thi cũng không khó.

Quân thư suy tính rồi kết luận: “Chỉ hai chúng tôi thì e hôm nay không làm xong. Tôi sẽ điều thêm robot tới.”

Hậu cần đúng là tiện — nói xong là điều máy, vật liệu cần cũng lập tức được sắp xếp vận chuyển tới.

Cordis thì thầm với Ike: “Tốc độ ghê.”

“Phải vậy chứ.” Ike tự hào: “Trung úy dặn ưu tiên cho chỗ cậu.”

Nghe thế, Cordis càng cảm thấy mình phải làm việc thật tốt cho quân đoàn.

Robot điều thêm còn cần chút thời gian để tới nơi. Họ vừa nhắc đến tiến độ bên nhà ăn quân đoàn — theo hiệu suất hậu cần kiểu này, hẳn bên đó đã làm xong.

Cordis thấy nên đi sớm một chút để xem, tiện sắp xếp thực đơn, còn chốt ngày chính thức đưa món khoai nướng vào thực đơn nhà ăn.

Cậu chủ động hỏi tiến độ cụ thể.

“Lúc chúng tôi ra ngoài thì bên đó đang điều chỉnh chạy thử. Nhưng cậu vừa nói ý tưởng về phòng bếp, tôi có vài ý tưởng có thể giúp hoàn thiện thêm cho nhà ăn” Vị quân thư được điều tới đây không chỉ là quân thư bình thường trong đội kiến trúc; cấu trúc của “dây chuyền sản xuất” bên nhà ăn cũng có phần anh ta tham dự.

“Còn việc mua sắm nguyên liệu nấu ăn cũng cần thời gian.” Một quân thư khác bổ sung.